Việt Nam vô địch!

2009 December 17

Đầu giờ chiều mẹ đã gửi file ảnh cờ VN cho con gái để chăng lên Yahoo. Mẹ quanh năm than thở bố cứ hay ngồi xem bóng đá khuya hại sức khỏe với để mẹ đi ngủ một mình, nhưng lúc nào tuyển VN đá mẹ cũng hớn hở nhất nhà, vào quả nào là mẹ nhảy lên vỗ tay vui mừng quả ấy. Yêu và thương lắm!

Mai Phuong: mẹ cổ vũ bóng đá hả
Mẹ: hi hi uh, bi gio bat dau do ma
Mẹ: Me vua ve den nha thay tren duong da thay rat nhieu co roi

Mai Phuong: ở đây chắc cũng thế
Mai Phuong: tí nữa con phải lo về sớm ko thì tắc đường
Mẹ: Dme co gui cho con  cai hinh co vu nay roi ma, con co thay va lay ra ko
Mai Phuong: dạ chưa kịp lấy
Mẹ:     lay ra di
Mẹ: Bong da nam cua VN minh ma duoc HCV thi cung vui phet

Mai Phuong: vâng
Mai Phuong: hôm qua nữ đã thắng rồi mà phải ko
Mẹ: May dua cho me no bao co gang de it nhat la mot ngay – Chac la thang
Mẹ: Hom qua Nu thang roi ma
Mẹ: Con sau do thi lai cat no di ko moi nguoi bao minh la ham, hi hi
Mẹ: Ca nha o nha deu nho con

Mẹ: Thoi nhe, me xuong nau com day
Mai Phuong: dạ, bb mẹ
Mai Phuong: cả nhà xem bóng đá vui nhé
Mẹ: bb con

Gia đình

Mẹ cũng chăng cờ như ai

Lavender Love

2009 December 14

Sau một tuần khủng hoảng, mình đã bình tâm trở lại. Hình như là khủng hoảng theo chu kỳ, vì xét ra mọi chuyện vẫn cứ thế, chả có gì thay đổi ghê gớm. Thế mà cứ vài tháng mình lại lên cơn depress một lần. But everything turned out all ok.

Tháng 12 đánh dấu một số ngày quan trọng. Quan trọng nhất là anniversary, loáng một cái mà đã cưới nhau 1 năm, sống với nhau được 3 năm rồi. Tổng kết lại, mình thấy mình hư hơn trước, lười hơn, ỷ lại vào chồng hơn vì cậy chồng chiều. Vụ này suy nghĩ lại đã thấy rất áy náy và quyết tâm chấn chỉnh. Im grateful to have you with me, grateful for your love and every single thing you did for me. Its been a wonderful year babe, and im blessed to carry on walking down this beautiful marriage path with you and you only, side by side, hand in hand.

Tính mình đuểnh đoảng đã đánh mất cái engagement ring chồng trao, thế là chồng lặn lội đi đặt cho mình cái mới, coi như anniversary gift. Its a beautiful tear drop amethyst accomplished by two tiny diamonds on a fine white gold band. He designed it himself and went through a whole mission to have it made for me xxx

Tiếp theo là sinh nhật mình; sinh nhật 27 năm rồi, nên cũng quen nghĩ là chẳng còn gì đặc biệt lắm. Thế nhưng đến lúc nhận đc vô vàn lời chúc của gia đình, bạn bè thì vẫn lại hạnh phúc như thường. Em trai mở màn bằng tin nhắn khi vừa qua ngày xx Năm nay quà sinh nhật bộn thu, vì được rất nhiều thứ, toàn thứ nhỏ nhặt nhưng trúng tủ khóai của mình. Chồng với housemates biết tính, nên tặng cho một ôm quà cả tá những thứ lít nhít, làm con bé sướng điên.

Show case ảnh.

dipblucee, birthday gift

fr. Jake: a bunch of useful stuff for my soaps and bathbombs

dipblucee, birthday gift

more fr. Jake: fragrance flower and flowery hair band (he knows my style)

dipblucee, birthday gift

more fr. Jake: suuuuper cool scent incense and incense burner

dipblucee, birthday gift

more fr. Jake: dark purple (i know it looks blue in the photo) ipod 5th gen.

dipblucee, birthday gift

fr. Trang: girly stuff, the nail colours are wicked

dipblucee, birthday gift

fr. Alex: most random linh tinh stuff ever (finger twister???? come on!)

dipblucee, birthday gift

fr. Philip: a b'day cake that says "happy birthday monkey". Im now officially the monkey of the house

So, December started with loads of love and cool stuff. Oh, not to mention, Bear sinh được 5 em bé đen trũi xinh điên lên được. Em Bear này vừa mới được về nhà mới đã bị knocked-up. We’re thinking bringing one of the pup home :D

P.S. The name of the blog is inspired by my new soap. Here’s a snapshot for you.

Handmade Soap Vietnam, Lavender

My Lavender Love batch with lovely purple and yellow swirls

More pictures of the batch is available here!

My favourite December started just as Warm and Lovely as Lavender. Thank you, love!

Đạo thơ tớ à!!!!

2009 December 3

Bạn wordpress có một chức năng chính ra cực hay nhưng cũng cực hại cho các bạn hay đi lùng sục đọc blog, đó là track ngược xem traffic của website từ đâu tới.

Tớ đang dùng wordpress.com nên chỉ có bản built-in thôi, chứ dùng .org thì bưng đc cả google analytics vào nữa. Cái bản built-in tuy là còn sơ sài thời đồ đá lắm nhưng cũng làm tòi ra nhiều chuyện thú vị.

Trừ khi các bạn gõ link trực tiếp chứ các bạn vào bằng đường nào tớ cũng lần ra được. Có nhiều bạn search những cụm từ rất quái thai mà thế nào lại lưu lạc vào blog tớ. Một vài ví dụ điển hình:

- uống thuốc “đái màu xanh”

- lam sao de lam viec cho anyarena

- tattoo canh cut

- chó chơi người

Lỗi của các bạn này là ko cho cụm từ tìm kiếm vào dấu ngoặc kép, nên google lằng nhằng thế nào lại dẫn đến blog tớ.

Nhờ cái track search terms này, mà tớ biết có nhiều bạn nhớ những gì tớ viết, search để tìm được blog tớ. Tớ rất là xúc động. Các bạn search “flowers at my feet”, hoặc “dipblucee”, hoặc thậm chí nguyên một cụm mà các bạn nhớ được trong một bài viết nào đó của tớ.

Nói dông nói dài, cuối cùng cũng chỉ để nói rằng cái tool nhà tớ đơn giản những tớ có thể biết được các bạn vào blog tớ là những ai. Hay thế đấy!

Hay cho tớ nhưng chưa chắc đã hay cho người khác. Là vì sao? Là vì nhờ cái tool này, mà hôm nay tớ phát hiện có bạn đạo thơ con cóc cụ của tớ, mà chẳng thèm dẫn nguồn hay có nhời cám ơn gì. Tội này là tội đạo văn, học thuật gọi là “plagiarism”, nếu muốn có thể kiện cáo bồi thường như chơi. Trong tất cả các lỗi, tớ rất dị ứng cái lỗi đạo văn này. Bạn nào đã từng phải làm luận văn, assignment, nhất là các trường quốc tế, đều có thể hiểu đc lỗi “plagiarism” nghiêm trọng tới mức nào.

Bài thơ của tớ rất là vớ vẩn, chả hay ho gì; chắc là bạn ấy có thích thì mới mượn một đoạn. Nhưng nói gì thì nói, cho dù nó có ko đáng giá  một đồng cắc, nhưng cũng có giá trị tinh thần đối với chủ nhân. Thế nên bạn mượn mà ko dẫn nguồn, thì tớ rất là sôi máu.

Bài nguyên mẫu của tớ đây, được viết từ tháng 9 năm 2007

Bài của bạn đạo văn, ở đây post vào tháng 6 năm 2009,  hoặc ở đây post vào tháng 11 năm 2008. Tớ không biết hai bạn này là một, hay là bạn nào copy blog của bạn nào, hay là cả hai bạn copy bài viết đó ở đâu. Tớ chỉ biết là cho dù trường hợp nào đi chăng nữa, thì thế nào cũng có một bạn nào đó trích nguyên 4 câu thơ của tớ mà chả nguồn nghiếc ếch ộp gì.

Tớ biết đc cái này vì cái tool thời đồ đá nhà tớ bảo tớ là có bạn search “tóc xòa chơi guitar” nên vào nhà tớ, nên tớ search thử, và mới lòi ra 2 cái blog kia.

Tớ ko biết tool nhà bạn có hiện đại hơn tool nhà tớ ko, hy vọng là có, để bạn track ngược lại cái blog này, mà vào xin lỗi lấy một câu, nhá.

TSBB

.

.

.

.

.

dịch là “tiên sư bố bạn”

Một nỗi Bình An

2009 November 29
by dipblucee

[Nguyễn Hữu Liêm]

(The State is the march of God on earth (Hegel)

Hà Nội: Như rứa mà qua ba mươi lăm năm, ngày tôi rời Việt Nam.  Trưa ngày 30 tháng 4, 1975, đeo đu đưa trên chân đáp của chiếc trực thăng cuối cùng rời phi trường Cần Thơ, trên vai vẫn đeo súng, và vai kia mang túi xách, tôi đã thoát đi trong tiếng la hét hoảng sợ và cuồng nộ, bắn giết của đoàn quân đang tan vỡ.  Trong hai mươi năm qua, tôi đã bao nhiêu lần về lại Việt Nam.  Lần nào bước vào phi trường Tân Sơn Nhất, tôi vẫn luôn mang một nỗi sợ hãi thầm kín.  Không biết là lần này mình có bị trục xuất hay không?  Những ngày còn ở trong nước thì vẫn nghĩ đến chuyện công an “mời lên làm việc.”  Tôi đã như là một đứa con ghẻ trên chính quê hương mình. Nhưng lần này, tôi về lại quê nhà với một tâm trạng khác.  Tôi được chính thức mời trở lại Việt Nam.

Tôi vẫn phân vân suốt cả tháng trời là có nên đi dự “Đại hội người Việt ở nước ngoài,” hay “Đại hội Việt Kiều” (Đại hội).  Với tư cách là chủ tịch của Hiệp Hội Doanh Nhân Việt Mỹ, tôi có nhiều lý do để tham dự.  Cùng về với tôi trên các đường bay khác là một phái đoàn bao gồm những thương gia và chuyên gia.  Trên chuyến tàu từ San Francisco về đến phi trường Nội Bài ngày thứ Sáu 20 tháng 11, tôi chỉ đi một mình.  Tôi để ý đến các cô tiếp viên Việt Nam cố gắng cười trên môi trong nỗi bực mình thể hiện qua lông mày vì những yêu cầu của khách hàng đi từ Đài Loan.

Vừa bước tới quầy thủ tục nhập cảnh ở Nội Bài, tôi đã được hướng dẫn vào lối đi dành cho đại biểu kiều bào về tham dự Đại hội.  Một sĩ quan cấp tá đón tiếp tôi thân mật, tươi vui.  Viên sĩ quan đóng dấu ngay lập tức vào tờ khai nhập cảnh và chào tôi nghiêm chỉnh với nụ cười.  Tôi được hướng dẫn bới hai nhân viên khác đến một quầy tiếp đón.  Xong rồi tôi ra xe đang chờ về khách sạn cùng với một số đại biểu từ Âu Châu.  Đến khách sạn chúng tôi cũng được chào đón thân mật.  Ở đâu, ở trên khuôn mặt nào, tôi cũng chỉ thấy những nụ cười, những lời chào hỏi trân trọng.  Phòng trọ của tôi ở khách sạn Thắng Lợi, xây dựng bởi kỹ sư Cuba, nằm ngay trên mặt nước Hồ Tây.  Tôi bước ra balcony, nhìn ra xa bên kia bờ là đường Thanh Niên và phố Thuỵ Khuê.  Tôi chợt nhận ra một Hà Nội mà chưa bao giờ mình biết đến – dù rằng tôi đã đến xứ Thăng Long này biết bao lần.

Sau khi tắm rửa, thay quần áo, tôi đi xuống phòng ăn.  Được gặp nhiều anh chị em, có người tôi từng quen biết, có người không.  Những khuôn mặt tươi vui bắt tay nhau, như cùng hát vang bài của chàng Sơn thưở nọ, “Mặt đất bao la, anh em ta về, gặp nhau, mừng như bão táp quay cuồng. Trời rộng.  Bàn tay ta nắm nối liền một vòng Việt Nam.”  Ở trong khung cảnh này, tôi đọc được những tâm trạng không cô đơn của những con người nặng lòng với đất nước.

Tôi cảm ra rằng mình vui lên như đứa trẻ thơ – dù rằng trong ý thức tôi muốn chăm nhìn chính mình và các đại biểu Việt kiều từ một góc độ khác.  Tôi muốn bắt chước Edmund Husserl đi xoi  tìm một tinh hoa, về cái thực chất của tình yêu nước, trên cơ sở của hiện tượng học, một thể dạng tình cảm quê hương thuần chất trong con người Việt Nam – cái dân tộc tính đặc thù, sau khi đã loại trừ đi những yếu tố kinh nghiệm cá nhân và lịch sử.  Ở trong và kinh qua tất cả những vọng động từ sử tính, trong khổ đau, qua thể chế, với đầy cực đoan và ngu muội, thì cái thực chất tinh thần yêu nước của con người Việt Nam, như là một thực tại thuần trừu tượng của khái niệm, qua biện chứng cuộc đời, có được nâng cao lên tới một thời quán tiến hóa mới?  Hay là những người “phía tả” như chúng tôi vẫn là những đứa con trẻ đang lớn lên của thời tiền cách mạng khao khát một nguyên cớ lịch sử để hy sinh chính mình nhằm tìm ra chính mình?

Chuyến đi Đại hội này – tôi an ủi và tự đánh lừa chính mình – như là một dự án về biện chứng sử tính trong hiện tượng luận của Husserl.  Triết học ở đây như là một chiếc áo còn quá rộng cho một chàng quê vừa lên tỉnh, hăm hở lý thuyết như con trâu đói ngấu nghiến nhai đám cỏ vàng úa giữa đồng hoang.

Tôi tìm đến Hussserl trong đoạn văn này.  “Cuộc đời của con người, trên cơ bản tinh hoa phổ quát của nhân loại và văn hóa bản địa, nhất thiết phải mang yếu tính lịch sử.  Nhưng đối với một con người khoa học, cuộc đời như là cuộc sống của khoa học, trên chân trời của cộng đồng những khoa học gia, thì nó đã đánh dấu một sử tính mới.  Nó đòi hỏi một cuộc cách mạng cơ bản về ý thức sử tính.  Đó là cuộc cách mạng về trái tim lịch sử trong ý thức sử tính của con người.”

Husserl, theo ngôn ngữ phiên giải của Derrida, viết tiếp, “Thứ nhất, đó là một sử tính tổng quan trong sinh mệnh con người khi nhân loại hiện thân và sống trong bối cảnh tinh thần và văn hóa của truyền thống.  Cái tiếp theo và cao hơn là sự thức dậy từ tính kích động của văn hóa Âu châu, để tìm đến một dự án lý thuyết và triết học.  Cuối cùng là sự chuyển hóa từ triết học đến hiện tượng học.  Từ đó, mỗi chặng đường chuyển hóa, được đánh dấu bởi một cuộc cách mạng nhằm phá bỏ dự án cũ, thực ra chỉ là một tổng dự án, qua khả thể vô hạn hóa sử kiện, sử dụng giác quan để điều tra đến tận cùng cái chủ ý ẩn dấu của tập thể dưới tất cả những chuyển động lịch sử.”  À ha!

Đây chính đã là dự án của Lý Đông A cho con người Việt Nam.  Tôi xin vay mượn Đại hội Việt kiều, qua tinh thần Lý Đông A và phương pháp luận của Husserl, để suy tìm cho chính tôi, một nhận thức mới về “trái tim sử tính” của dân tộc Việt từ một trăm năm nay – từ khi truyền thống sử tính dân tộc Việt Nam bị kích động thức dậy bởi văn minh lý thuyết Tây Âu.  Cái tôi muốn bước tới là cái mà Trần Đức Thảo, từ năm 1955, khi tôi vừa mới ra đời, đã về từ Paris đến Hà Nội cố gắng khơi mào một cách tế nhị và gián tiếp: Một cuộc chuyển hóa về sử tính từ ý thức ôm chặt bởi văn hóa truyền thống và bản địa hạn hẹp sang đến cõi sống thuần tinh hoa lý thuyết và triết học phổ quan.   Ảo tưởng trí thức – dĩ nhiên.  Nhưng đây là niềm vui tự tách rời của tôi.  Nhưng tôi phải tự hỏi như Lý Đông A đã từng hỏi cả gần thế kỷ trước:  Tất cả những khổ đau – và nỗi nực cười bi đát –  mà cả dân tộc Việt Nam kinh qua đã phải cho một mục đích – tức là chủ ý tinh thần và tinh hoa cho sử tính Việt.  Nó là gì?

Nó có phải là tinh thần dân tộc độc lập – một tinh thần tự do tập thể cổ điển – đang được chuyển hóa sang ý thức tự do – một tinh thần giảì phóng cá nhân?  Hay rằng: Nó vẫn chỉ là một tinh thần thuần phản ứng, trên cơ sở dân tộc chủ nghĩa, được vẽ vời thêm bằng giáo điều vọng tưởng, cộng thêm một võng lưới vướng mắc từ quyền lực và quyền lợi, mà đảng Cộng Sản là hiện thân, đối với tính hiện đại từ Tây Âu đem đến?

Tôi muốn dựa vào phép biện chứng quốc thể (state), tức là các hình thái tổ chức, mà Đại hội Việt kiều này là một, và chính tôi, cùng các đại biểu Việt kiều, những người mang tinh thần dân tộc trong lưu vong, tương tác – như là một tiến trình đối ứng và thông hiểu, để chuyển hóa lẫn nhau – từ các nội dung đầy kịch tính chính trị đến những nỗi hồn nhiên mang nặng tính bi hài trong những con người đại biểu như chúng tôi.  Tôi biết rằng không một ai đã bước vào lịch sử mà không làm một thánh tử đạo sẽ là – và khi chết không phải làm một tên hài kịch đã là.

Sáng sớm ngày hôm sau, thứ Bảy, 21 tháng 11, phái đoàn chúng tôi lên xe buýt – có xe cảnh sát hú còi mở đường – đi về trung tâm Hội nghị Quốc gia Mỹ Đình.  Hà Nội, khi đi ra khỏi khu Ba Đình, là cả một công trường xây dựng.  Các cao ốc thi nhau vươn lên.  Có một cái gì đó mang ít nhiều tính bất cập, bất tương xứng giữa những con người và chế độ chính trị, và cả con người tôi thấy trên đường phố, đối với các cao ốc hiện đại đang được dựng cao.  Tôi hình dung ra một tập thể nông dân thích ngắm tập tranh vẽ mây nước của Tàu đang tham dự một cuộc triển lãm hội họa đương đại.  Ngôn ngữ khẩu hiệu cũng nhẹ nhàng đi.  “Người Việt ở nước ngoài” thay cho “Việt kiều.”  Chữ “Đảng” cũng thấy và được nghe rất ít.  Những anh công an chính trị cũng luôn nở nụ cười, bắt tay.  Cái biện chứng tương tác của ý chí thể thức đang lôi kéo các tâm hồn thượng cổ, làng mạc ra với không gian mới của thời đại – như các cô chiêu đãi viên Hàng không Việt Nam vẫn cố cười dù rất là không muốn.

Hay quá!  Chủ nghĩa “chủ quan duy ý chí” của một đế chế chính trị khắt khe và nhiều sai lầm – như là ý chí lịch sử Việt Nam – đang đòi hỏi các con người mang sử tính liên hệ phải thay đổi.  Hôm nay, cái bụng dạ thuần phản ứng  phải uốn nắn theo thể thái ngôn ngữ và khuôn mặt chính mình theo “kinh tế thị trường.”  Cái đang là của thực tế cuộc đời đang uốn nắn bởi cái phải là của thời thế.  Tôi nhìn rõ được một dạng thức tương tác giữa ý chí và ý thức đầy mâu thuẫn này vốn đang đưa con người Việt Nam đi đúng đường, đúng hướng.

Qua đến ngày thứ hai của Hội nghị. Trong các khóa hội thảo chuyên ngành, tôi tham dự phiên “Trí thức và chuyên gia.”   Có một giáo sư kiến trúc, về từ Pháp, tôi chỉ nhớ tên là Trường, khoảng 65 – 70 tuổi, đã tâm sự chuyện về Việt Nam giảng dạy suốt nhiều năm qua.  Không lương bổng, và không được trả bất cứ chi phí nào, giáo sư Trường đã kèm dạy nhiều lớp sinh viên trong ngành xây dựng và kiến trúc, cũng như khiêm tốn làm việc với các ban ngành của chính phủ về các vấn đề xây dựng và quy hoạch thành phố.  Tôi tự hỏi mình có làm được như thế không?  Có làm như vậy mới xứng đáng với vai trò trí thức của mình.  Tôi thầm vui mừng – và hãnh diện – vì trong hàng lớp nhà giáo gốc Việt ở hải ngoại đang có nhiều anh chị em về Việt Nam âm thầm làm việc, đóng góp như vậy.  Không có chức năng lịch sử nào trọng yếu và tích cực hơn là vai trò khai sáng và chuyển giao ý thức.  Dĩ nhiên, ý thức – mà tất cả chỉ là ý thức tự do – phải nằm trên cơ sở khoa học thực nghiệm, như Trần Đức Thảo đã dầy công phân tích.

Ngày thứ ba của Hội nghị, ở cuối phần bế mạc, tôi cùng đứng dậy chào cờ.  Bài Tiến Quân Ca được vang cao trong cả hội trường.  Lạ thật. Tôi chưa hề từng nghe Quốc ca Việt Nam (này) trong khung cảnh thể thức như thế.  Từ ấu thơ đến bây giờ, tôi từng hát Quốc ca của miền Nam, trước năm 1963 thì cùng với bài hát buồn cười “Suy tôn Ngô Tổng thống.” Ba mươi bốn năm qua là Quốc ca Hoa kỳ xa lạ, Star Spangled Banner.   Nay thì tôi lại nghe và chào Quốc ca Việt Nam và lá cờ đỏ sao vàng.  Con người là con vật của biểu tượng.  Cờ in máu chiến thắng mang hồn nước.  Tôi cảm nhận được một giòng điện chạy từ đáy lưng theo xương sống lên trên cổ trên đầu như là khoảnh khắc  thức dậy và chuyển mình của năng lực Kundalini.  Tôi nhìn lên phía trước, khi vừa hết bài Quốc ca, mấy chục cô và bà đại biểu từ Pháp đang chạy ùa lên sân khấu, vỗ tay đồng ca bài  Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng. Tôi nhìn qua các thân hữu Việt kiều từ Mỹ, và ngạc nhiên khi thấy hầu hết – kể cả những người mà tôi không ngờ – đang vổ tay hào hứng la to, Việt Nam!  Hồ Chí Minh! Cả hội trường, và tôi, cùng hân hoan trong tất cả (vẫn là) cái hồn nhiên mà dân tộc ta đã bước vào từ hồi thế kỷ trước.

Trong không khí vang ầm của lời ca, tôi lại lắng nghe từ Paul Ricoeur, “Đây là ý chí hồn nhiên thứ hai, khi con người đã bước ra khỏi hồn nhiên thứ nhất, trở về lại để tìm ra nó như là một niềm hạnh phúc nguyên sơ.”  Tôi thầm cảm  thấy mình thật sự bình an khi đất nước này đã mở rộng vòng tay đón tôi trở về – dù tôi đã ý thức rõ ràng về sự khác biệt nhiều tương phản giữa quê hương và thể chế chính trị. Tôi biết và cảm thông được nỗi buồn vô hạn của những người trí thức đã từng bị trục xuất khỏi quê nhà khi về đến sân bay.  Ôi tổ quốc ơi!  Sao mà ngươi khó khăn và khắc nghiệt thế? Cho dù tôi có cố gắng khách quan hóa ý thức đầy sử tính của mình, cái tinh chất thuần ý thức mà hiện tượng luận muốn đi tìm vẫn chỉ còn là một ẩn số lớn.

Ngày hôm sau, thứ Ba, 24 tháng 11, trên suốt chuyến bay để “đi” California – không phải là “về” như bao lần – tôi thấy chính mình đang mang tiếp được một nỗi bình an ngày hôm trước.  Quê nhà đã đón mừng và nhận lại mình.  Tôi không còn sợ tổ quốc, sợ chế độ, sợ công an, sợ cộng sản.  Bạn thấy không?  Con người tôi vẫn là của thời quán thứ nhất – một anh nông dân trong làng chưa bước qua được giai thoại của một thứ dân tộc chủ nghĩa thô sơ và đầy uẩn khúc.  Tôi chưa phải là con người tự do.

Xin chân thành cảm ơn tất cả.  Ôi hỡi quê hương Việt Nam. Lần này, tôi đã thực sự trở về!

———————-

Bưng từ blog bác Huy Minh, bác Huy Minh bưng từ blog bác Du

A note for a lazy day

2009 November 24

Mấy hôm nay Sài Gòn dịu dàng tệ, không nắng không mưa mà chỉ cứ mát lạnh từ sáng đến tối, vuốt ve những tế bào cả năm khô cứng vì nắng nóng.

Sáng thứ bảy, mình đi cùng chị Huyền ra tận quận 10 để mua tinh dầu, xong hai chị em mua thêm mỗi đứa một cái đèn đốt tinh dầu nữa. Hic, cứ vào những chỗ như thế là mình lại tiêu tiền, cho dù nhà đã có bao nhiêu rồi, nhưng mà vẫn cứ phải mua. Cái đèn đốt mới này hơi to nhưng thiết kế khá hay, không có phải để đĩa lôi thôi mà đĩa đựng gắn luôn vào đèn. Mình vẫn thích sandalwood, nhưng mà lần nào đi rồi cũng mua những mùi khác, chỉ vì sandalwood quá đắt, hơn 200k/10ml. Sao hồi trước bên UK mình mua có 5 đồng nhỉ :(

Chiều chủ nhật, hai vợ chồng dắt nhau ra Phương Hà mua đồ về làm bánh. Chồng bảo để chồng trổ tài cho mà xem, y như rằng bánh thiếu bột, ăn nhão nhoét heheh may mà sốt chocolate đặc nên trộn lên với kem vani ăn cũng ko đến nỗi.

Trời đẹp thật, nên làm cái gì cũng la cà, cũng chậm chạp. Nhưng đẹp thế mà hiểm, mình cứ hắt xì sụt sịt liên tục, đến sáng nay thì không bò nổi ra khỏi giường, thế là gọi điện cho sếp báo nghỉ ốm. Cả ngày nằm vật vã trên giường, đến hơn 2h mới bò dậy nổi, đầu óc cứ ong ong như là bị bịt đất sét.

Chồng đi làm, mình chẳng có việc gì làm, thế là lại lôi bột ra làm bánh. Làm cho chồng ăn đỡ, tội nghiệp hôm qua phải ngồi ăn bánh hỏng. Mình chả giỏi mấy mấy cái khoản bánh biếc này, làm thì cứ làm thôi, chứ cũng ko biết chế theo kiểu riêng của mình thế nào. Được cái là cứ làm đúng công thức thì bánh vẫn ngon lành cành đào như thường, thế nên chồng về đã có một khay bánh pudding sốt chocolate ngon chảy dãi đợi ở trong lò. Trong lúc chồng ngồi ăn bánh chơi game uống coca, mình chẳng có việc gì làm thế là lại lôi đồ ra làm xà phòng. Mình muốn thử luôn mấy cái tinh dầu mới mua hôm thứ bảy, thử luôn cả cái dầu nền Jojoba. Vẫn nghe bà con nói xà phòng có extra oil quý hiếm kiểu jojoba hay sweat almond thì dưỡng da tốt lắm, nhưng mình chưa thử Jojoba bao giờ. Batch này có cả olive oil lẫn jojoba oil, cho dưỡng da thả cửa.

Từ khi mua cái máy đánh trứng, việc làm xà phòng của mình dễ dàng hơn cả tỉ lần, không phải đứng cả tiếng đồng hồ đánh cái mixture nữa. Bật máy, chỉ khoảng 10-15 phút là trace đẹp như tranh. Try a new scent mixture this time, mùi long não làm mùi nền, mùi ngọc lan làm mùi chính, và top up với bạc hà , thêm một chút xả say tơi nhuyễn để làm exfoliate cho da. The batch already looks beautifully smooth and yummy :-)

Bonus cho các bạn xem những cái batch cũ mình đã làm, batch mới làm tối nay sẽ update sau khi ra khuôn.

Handmade Soap, orange and vanilla

Lusty Toastie - orange and vanilla scented, 100% nature colours

 

Handmade Soap

Highland's Touch - sesame oil based with 1st grade grounded coffee

Handmade Soap

Warm Sensation - embedded with Cinamon powder and sticks.

Nite nite, people xx

Facebook Firewalled in Vietnam?

2009 November 6

Rumour has it that facebook will be firewalled in Vietnam. When it (yes, i mean the rumour, no, of course i didn’t mean facebook) first came out, people began to panic trying to find proof (fyi they did manage to find a scanned document); once the proof (?) was out, then came the competition to see who can compose the best piece of moaning and bitching about the Vietnamese government and their laws. Now, that wasn’t the boiling point. People went nuts when facebook was inaccessible at random places for the last few days. As soon as the site was recovered,  a lot of social sites were flooded with the rage of Vietnamese youngsters.

Why? I wonder. Why it bothers me so much that people go crazy over the assumption that fb will not be available in Vietnam.

Facebook wasn’t working at home for about 3 days. When my husband told me that, my response: “Oh yah?” then I carried on reading my book. I do check  facebook regularly at work. When im at home, i prefer to stay away from the computer screen. Im trying to imagine if facebook is really blocked; what would i do? I would get annoyed for about 5 mins, try to find out what the problem is, blame it on the connection or my laptop; then i would kind of forget about it; then i would start to wonder what did people comment on my new photo album; then i would completely forget about it. Eventually, i would be as happy as i can be, forgetting if facebook ever exited.

When the rumour came to Jake , his reaction was simple: update his facebook status so that his family and friends are aware of the situation, telling them that we might not be able to contact them on facebook again. He could easily go mad and start blaming the Vietnamese Government and do the whole holy democracy preach. But he did not. This is one of a million of small things that makes me love him. He didn’t get fussy over things like politics or philosophy. “What’s the point?”, he says, ” it doesn’t matter what your opinion is, you’re not gonna change a god damn thing unless you have the heart and will like Nelson Mandela. So might as well shut the fuck up and go on with your life”. He, just like me, cares about small things in our life. He hates it when people don’t indicate before turning, when people cut in line; But he does not hate it when facebook (the only platform that allows him to get updated about his beloved family and friends who are thousands of miles away) might be firewalled. Because he knows that daily behaviour can be changed by education; people’s different ideas about politicals and philosophy, on the other hand, will never be changed.

So why do Vietnamese people go crazy? To make it worse, the people who go psycho are the people with a friendlist that piles up with either friends or co-workers that they can see anytime, or people who are far away but they never talk to. Because they can’t play FarmVille anymore? Because they can’t let each other know if they’re happy/sad/eating/shitting at that exact moment in time?

Since when did people really care that much about each other?

And all they can do is to blame the government. Any institution would do its best to protect itself. It is a fact. If you love facebook that much, go blame people who are using it for political purposes. Nobody goes on fb to learn about revolution and democracy and communism and such? So why are those fuckers going around distributing crap on a platform that was made for friends and families? The government just does what all other institutions are doing and will forever do: protecting themselves. You don’t like the sound of it? Go fuck yourself.

I am not saying i like the Vietnamese government. I don’t hate them, either; that’s for sure. I especially will not dislike them a milimetre more just because they might firewall facebook for their own benefits. They’re just like me. I live fighting for my benefits. Why can’t they? I’d be much better off giving my parents a call than making a great fuss about fb being blocked.

It will be sad if Jake and I won’t be able to communicate so often with our beloved SA and England family and friends; but we will send letters, postcards, printed pictures, video tapes (things that I dearly miss). Don’t you see what technology did to us? Our fingers are moving faster than our legs since we spend more time typing than actually getting out of the house to go and see each other. We don’t keep sentimental stuff like postcards and written letters carefully in a box anymore because everything is digitalised and can be opened in one click. We don’t cry touching our grandfather’s letter that has gone yellow and crisp through time anymore, because even our grandparents know how to use email. We don’t make a great effort to print out pictures and send them to our families with a some lovely note on the back anymore. Tell me i’m old-school if you want – I’d rather being able to look, touch, smell, taste, feel what i love than just spending my life staring at the cold screen.

So if fb is really blocked…so be it. I might not talk to you that often, but you will definitely receive my postcards and letters, dear families and friends.

With love,

Mai Phuong

Halloween

2009 November 3
by dipblucee

Tối thứ 7, tất cả đều sùng sục đi chơi halloween, chẳng lẽ mình lại nằm nhà ôm cái biển “vợ chồng già”, thế là cũng tí tớn kéo nhau ra đường. Mất mất nửa ngày trời chuẩn bị, xong cũng băn khoăn ko hiểu mình có bị over-dress không, ai ngờ thiên hạ còn dress-up tàn bạo hơn cả mình. Hic, đông không thể tưởng tượng được. Saigon was like a street carnival with crazy costumes everywhere.

Alex Campbell

Alex as a Psycho Chef

Jake Mackey

Jake getting prepared with his crazy contact lenses

Halloween make-ups hóa trang Halloween cô dâu bride

Me dressing up as a dead/bloody bride

jake mackey mai nguyen mackey halloween saigon bloody bride vampire costume

Me and Jake when we arrived at Vasco's in our full costumes

Alex Campbell, Jake Mackey,vasco saigon, halloween, psycho chef, vampire, halloween crazy costumes

Alex and Jake at Vasco's

Phillip Le with his Tennis Coach costume for Halloween

Phillip in his tennis coach costume

Halloween in Saigon

Outside le Pub Saigon

Halloween outside Q Bar Saigon

Chilling on the grass outside Q-Bar (cus it was too packed inside)

Flip-floped

2009 October 26
by dipblucee

Có một thời gian tôi chỉ toàn đi flip-flop. Hồi đó, tôi còn ngây thơ với cuộc sống, cuộc đời chỉ có 2 chữ Ăn và Học; thế nên rất ngờ nghệch (mà nếu theo từ của tôi-thời-hiện-tại, thì là ngố ngớ ngẩn, hăng máu hơn nữa thì tôi liệt tất vào hàng ngu).

Không biết có phải vì hay đi flip-flop mà tôi làm gì cũng chậm chạm, loẹt xoẹt, rẽ ngang rẽ dọc, rất lôi thôi và rề rà. Mọi người vẫn hay kêu trời vì tôi chậm (sau khi kêu xong sẽ chép miệng bảo: chậm là số sướng). Tôi bảo mẹ, con sẽ ra trường, rồi có thể đi học tiếp, có thể không, sẽ tự nhiên có việc làm, đến 26 tuổi con lấy chồng (ai thì chưa biết). Mẹ tôi không chịu được cái đứa vô kế hoạch, thiếu chí tiến thủ, học hành cứ đủng đỉnh, cũng chả coi thằng con trai nào ra gì, suốt ngày bám đít con Minh con Hằng la cà phố xá. Bà rất hay nói đến chuyện sau này con nên đi làm theo hướng này, vào cơ quan này, bộ nọ, khó khăn thì nhờ bố xin. Tôi gạt phắt. Tôi bảo cái gì đến tự đến, mẹ khỏi lo.

Nói thế mà đến thật. Tự nhiên tôi có việc làm, tự nhiên tôi kiếm được tiền, tự nhiên tôi yêu, tự nhiên tôi lấy chồng đúng năm 26 tuổi, chẳng có cái gì plan, mà tôi cũng chẳng cố gắng bao giờ (à, lẽ tất nhiên là phải nhờ rất nhiều đến sự ủng hộ hùng hậu cả về tinh thần lẫn tài chính của bố mẹ trong những quyết định đột ngột và điên khùng của tôi) . Tôi cứ đi flip-flop, la cà đến các ngã rẽ cuộc đời, tiện đâu rẽ đó, rồi mọi thứ cũng đâu vào đấy. Tất nhiên là tôi đã trưởng thành hơn rất nhiều so với cái khuôn “Ăn và Học” của mười mấy năm về trước. Tôi tinh tế và thông minh. Tôi đọc được ý nghĩ và tính cách của người khác. Tôi im lặng và quan sát. Tôi được mọi người yêu quý và hỏi ý kiến. Tôi biết yêu và biết trân trọng.

Thế nhưng cái khuôn rộng lớn không phải lúc nào cũng hay ho. Có những lúc tôi cố gắng trở thành một người lớn thực thụ (theo cách mọi người hay nhìn nhận), nghĩa là đặt ra một loạt các tham vọng và đích đến cộng với kế hoạch chi tiết. Tôi, dĩ nhiên là trượt oành oạch, cứ một bước đi là một bước trượt, một bước đi là một bước thêm cau có. Không phải vì tôi không stick with the plan được, mà vì tôi không muốn bước những bước nặng nhọc với thứ sức ép vô hình không rõ ràng. Đầu óc tôi không cho phép mình hiểu tại sao lại phải khổ sở ép mình vì những thứ xa vời vợi như tiền bạc nhà cửa và những thứ tương tự. Dĩ nhiên, cái phần đã được xã hội đào tạo rất bài bản trong tôi vẫn thôi thúc tôi phải ôm dính lấy cái kế hoạch của mình, nhưng cái phần nhân cách đi flip-flops lại cứ thờ ơ dửng dưng.

Tôi bắt đầu chán ngán với những serious game của việc làm người lớn (again, cái định nghĩa người lớn ngu ngốc của rất nhiều người!). Tôi mơ màng đến việc  flip-floping around để có thể đi chậm hơn, vừa đi vừa tận hưởng. Tôi muốn mình là người trưởng thành và nhiều kinh nghiệm, để có thể yêu nhiều hơn, có thể cảm nhận tốt hơn, để ăn ngon hơn, hôn giỏi hơn, ngửi được nhiều mùi hơn, gọi điện cho bố mẹ nhiều hơn, tha thứ nhiều hơn và trân trọng nhiều hơn.

The moment you are born, you start dying, so might as well have a good time (with your flip-flops) :)

Trưa

2009 October 17

Một cách vô lí, tôi luôn yêu những buổi trưa không nắng. Hơn cả những buổi sáng trắng xóa, hơn cả những buổi đêm vẩn khói thuốc và nến thơm, những buổi trưa không nắng luôn quá chậm và quá im lặng. Đó là khi tôi không có thời gian để suy nghĩ về bất cứ chuyện gì; mà chỉ có thể bất lực nhìn những ý nghĩ chảy ra một cách tự nhiên với cái ánh thun thút tối sẫm của thiếu nắng.

Tôi đang nghe Jason Mraz. Bằng một phản xạ tự nhiên của những ngày xa nhà trong căn phòng 11m2 mở cửa sổ gió òa mí mắt Jason tràn ngập không gian, tôi rơi vào những ngưỡng cảm xúc không diễn tả nổi bằng từ ngữ: lồng ngực tôi như bị chặn lại nửa chừng nhịp thở, và có một sức ép trong mắt làm tôi muốn khóc mà không thể khóc được.

Tôi thèm được chạy ra ngoài, thèm được nghe váy dài tạo ra những tiếng sột soạt trong gió, thèm được đưa tay kéo lại chiếc khăn quàng cổ màu đỏ gạch cho ngay ngắn. Tôi là đứa có thể khoác lên mình bất cứ cái gì, nhưng nếu có một bộ quần áo tôi yêu thích mặc thì là váy dài chạm đất, áo thun gọn nhẹ, boots cao và khăn len thô dài quấn hai vòng vẫn còn chạm đầu gối. Tôi luôn có cảm giác mình được tự do trong bộ đồ ấy, và đồng thời cũng rất an toàn trong bộ đồ ấy. Trong bộ quần áo đó, tôi có thể tán tỉnh một cách đầy thách thức cả thế giới và che giấu nỗi cô đơn của mình.

Một đôi lúc nào đó, anh gửi cho tôi một vài lời thăm hỏi thông thường. Khi không có việc gì làm, tôi cũng lật xem những album ảnh của anh. Bạn gái anh người Trung Quốc, mắt một mí, mặt tròn, không có gì đặc biệt khi nhìn qua ảnh. Tôi không biết cô ấy có thích khiêu vũ như anh không. Tôi không biết gì về bạn gái anh, không biết gì về cuộc sống của anh kể từ khi chúng tôi không hẹn hò nhau nữa. Tất cả những gì tôi giữ lại về anh là ký ức bàn tay nhỏ bé của tôi trên ngực anh, nghịch ngợm những sợi lông nâu như tơ và mềm mại cuộn vào nhau. À, tôi dĩ nhiên nhớ cả những đầu ngón tay và đôi môi đầy nhạy cảm của anh khi anh nâng niu cơ thể tôi. Sau này, có một lần tôi với anh nói chuyện về một cô gái mới tham gia  CLB khiêu vũ của chúng tôi, tôi khen cô ấy học nhanh và nhảy đẹp, anh có nói với tôi rằng (mở ngoặc kép) không có ai như em đâu, em thông minh, xinh đẹp, nhạy cảm và khiêu vũ đẹp. Em không còn cần thêm gì nữa (đóng ngoặc kép). Đó là lúc tôi hiểu ra tại sao tôi chưa từng cảm thấy nuối tiếc khi kết thúc mối quan hệ với anh. Bất kể tôi có ý nghĩa với anh thế nào đi chăng nữa, bất kể tôi luôn nhớ về anh mỗi khi mọi thứ thật im lặng; giống như khi anh mở rèm để ánh sáng tràn vào phòng và phủ lấp tôi bằng những lời thì thầm và đôi môi ướt át;, tôi cũng không thích cái lý do mà anh thích tôi, tôi lại càng không thích việc anh chỉ hẹn hò với phụ nữ châu Á từ khi quen tôi.

Bạn bè vẫn nói tôi là một hippy chick. “You’re such a freaking hippy” là câu tôi nghe thường xuyên nhất từ một ex-boss của mình. Luôn mơ màng và điên khùng với tình yêu màu cầu vồng dành cho thế giới có lẽ là ý niệm rõ ràng nhất về tôi mà những người thường xuyên gặp và nói chuyện-mà-không-phải-chuyện với tôi có được. Một số các em gái lãng mạn lại đọc những gì tôi viết và yêu quý tôi vì sự lơ đãng và thông minh tôi thể hiện trong những câu chữ của mình. Các chàng trai, trái lại, chỉ nhìn thấy một nửa bộ ngực tôi sau cổ áo xẻ sâu, điếu thuốc hờ hững giữa những ngón tay bé nhỏ của bàn tay trái, và cuốn sách với những từ ngữ đẹp đẽ tôi đang đọc. Có lẽ, với một chút xíu đạo đức, có lẽ tôi cũng nên một lần quên cái thái độ don’t-care và nói Không với tất cả những hình ảnh đó.

Tôi chỉ là một bà chị đã mắc nhiều lỗi lầm và không chia sẻ với em trai tôi khi nó cần. Tôi chỉ là đứa con gái giỏi giang độc lập bướng bỉnh và cứng đầu của bố mẹ.Tôi là con bé lớp 6 mặc váy yếm màu xanh lá cây lôi kéo Trang ra chơi ùn đẩy với đám bạn lít nhít.  Có thể, với những người đàn ông đã đi qua tôi, tôi là đứa con gái kiêu hãnh và khó nắm bắt; nhưng với chồng, tôi luôn chỉ đơn giản là đứa trẻ đầy tổn thương cần được nuông chiều và bảo vệ.

3h chiều ngày thứ bảy, khi nắng vẫn chưa tới và buổi trưa vẫn vẩn vơ chưa lùi bước, khi tôi chìm đẫm trong mớ suy nghĩ lộn xộn của mình, khi mắt tôi ngấn nước vì Jason Mraz và ký ức về sự cô đơn giấu giếm vụng về sau bộ quần áo ưa thích, chồng tôi đẩy cửa bước vào. Anh nói những câu ngớ ngẩn không đầu không cuối, chọc tôi và làm tôi lăn lộn cười như nắc nẻ trên giường. Rồi anh hôn vào trán tôi, ra khỏi phòng nhẹ nhàng như lúc đi vào.

Tôi chuyển track.

Tôi sẽ đi thay đồ để đi chơi với anh, tiếp tục mặc váy cổ xẻ sâu, cầm theo cuốn sách.

Tôi đã bỏ hút thuốc được gần 2 tháng.

Thêm một buổi trưa thứ 7 đi qua.

———————————————————–

Just an extra note: Ngày hôm qua, tôi nói chuyện lại với một người bạn tôi đã mất liên lạc hơn một năm trời. Anh biến mất khỏi cuộc sống của tôi, và của rất nhiều người khác. Khi nhìn thấy friend request của anh, tôi thực sự đã muốn click “Ignore”. Không phải vì tôi không yêu quý anh nữa, mà vì tôi giận, tôi giận khi thấy sự quan tâm của mình rơi loãng vào không khí. Tôi sẽ vẫn giận chừng nào tôi chưa có một lời giải thích cụ thể. Tôi, rất yêu anh, theo nghĩa trong sáng nhất của chữ yêu. Tôi không quan tâm chuyện anh đã từng si mê tôi, tôi không quan tâm tới chuyện anh đã dè dặt nắm lấy tay tôi khi chúng tôi đi đâu đó cùng nhau, tôi không quan tâm tới chuyện tôi đã từ chối làm bạn gái anh, tôi không quan tâm tới nghề nghiệp gia đình công việc của anh. Tôi yêu ANH, như cách tôi yêu trái đất, như cách tôi yêu lòng biển, như cách tôi yêu những điều tinh khiết tôi nhìn thấy hàng ngày. Nhưng anh lại là một con người bằng xương bằng thịt, với đầy đủ khả năng tương tác với con người khác, với đầy đủ hiểu biết và bản năng để tạo ra và giết chết cảm xúc, và cũng đầy đủ kiêu hãnh biết rằng mình sẽ làm tổn thương người khác khi biến mất. Vì thế, tôi cho mình quyền được giận dữ.Và không phủ nhận, rằng tình yêu tôi dành cho anh có phai nhạt đi ít nhiều.

Earth Dance

2009 September 25
by dipblucee
Earthdance 2009

Earthdance 2009

Earthdance is the world’s largest synchronized music and dance festival for peace. Since its inception, Earthdance has been held on over 500 locations in 80 countries with all events simultaneously joining together in the Prayer for Peace – a powerful moment of coherent intention. Each public earthdance event gives 50% of their profits to a charity that falls into one of the following categories:

  • -The Welfare of Children & Urban Youth
  • -Indigenous Peoples & Cultures
  • -International Relief and Development
  • -Environmental Sustainability & Protection
  • -Organizations that help Promote Peace

Earthdance occurs annually every September in recognition of the United Nations International Day of Peace with the intention to build a Culture of Peace.

It’s a pity Vietnam did not register to hold a public event. We – peacelovers – however, will still celebrate and pray for the world. If you’re in Saigon, come to Long Phi bar 325 Pham Ngu Lao St after midnite this Saturday and join us. We’ll be there from midnite till 6:30am on Sunday, so we can have the whole nite of fun while joining millions of other people in world celebrating LOVE and PEACE.